Hỏi & Đáp: Thủ Dâm

9,004 views

Hỏi:

Sự thủ dâm có bao gồm trong tà dâm hay không? Hay đó chỉ là diễn giải của các nhà giải kinh?

Đáp:

1. Trong tiếng Hê-bơ-rơ Cựu Ước, khái niệm “tà dâm” thường được diễn tả qua động từ זָנָה và danh từ ra từ động từ ấy

Động từ gốc: זָנָה (zânâh – H2181): có nghĩa “hành nghề mãi dâm,” “phạm tội tà dâm,” và thường được dùng để chỉ sự không chung thủy về mặt thuộc linh với Đức Chúa Trời .

Danh từ chính: זְנוּנִים (zenunim – H2183): là danh từ giống đực, ở dạng số nhiều, thường được dùng để chỉ “sự tà dâm” một cách tổng quát. Nó không chỉ bao gồm các hành vi tình dục bất chính về mặt thể xác mà còn được dùng theo nghĩa bóng để chỉ sự thờ hình tượng.

Ô-sê 1:2, cùng lúc dùng động từ và danh từ chỉ về sự tà dâm:

“Ban đầu, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã phán với Ô-sê. Và Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã phán với Ô-sê: “Hãy đi! Hãy lấy cho ngươi một người vợ của sự tà dâm (H2183) và những đứa con của sự tà dâm (H2183). Vì đất này đã phạm tà dâm lớn (H2181 H2181), lìa bỏ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.””

2. Trong tiếng Hy-lạp Tân Ước, danh từ phổ biến và quan trọng nhất cho “tà dâm” là:

Danh từ chính: πορνεία (porneia – G4202) .

Nghĩa đen: Dùng để chỉ mọi hình thức quan hệ tình dục bất chính nói chung, bao gồm ngoại tình, loạn luân, đồng tính luyến ái, và mãi dâm .

Nghĩa bóng: Cũng được dùng để chỉ sự thờ hình tượng và bội Đạo, đặc biệt là trong sách Khải Huyền .

Từ này được phân biệt với μοιχεία (moicheia) là từ chỉ riêng về “tội ngoại tình” (adultery) .

“Hãy kiêng ăn của cúng thần tượng, máu, thú vật chết ngạt, và tránh sự tà dâm (G4202). Các anh chị em giữ mình khỏi những sự ấy thì sẽ thực hành tốt. Kính chúc bình an!” (Công Vụ Các Sứ Đồ 15:29).

Động từ Hy-lạp tương ứng cho “tà dâm” là πορνεύω (porneuō – G4203). Động từ này cũng bao gồm cả hai khía cạnh: quan hệ tình dục bất chính và sự thờ hình tượng.

3. Sự thủ dâm: Thánh Kinh hoàn toàn không nói về sự thủ dâm. Các danh từ và động từ nói về tà dâm trong Cựu Ước lẫn Tân Ước đều có ý nghĩa về sự quan hệ tình dục bất chính với người khác hay với thú vật.

Trong khi đó, sự thủ dâm là hành động thỏa mãn nhu cầu tình dục đơn phương.

4. Quan điểm của các nhà giải kinh: Có ba trường phái:

(a) Trường phái cho rằng thủ dâm là tội (phổ biến trong nhiều giáo phái Tin Lành bảo thủ và Công giáo): Vì thường gắn liền với dục vọng không trong sạch, không làm vinh hiển Chúa, và trái với mục đích của tình dục (hiệp nhất vợ chồng, sinh sản – theo Sáng Thế Ký).

(b) Trường phái trung dung: Thánh Kinh không gọi tên, nên không thể kết luận tuyệt đối là tội, nhưng nếu nó dẫn đến nghiện ngập, mất kiểm soát, hoặc đi kèm dục vọng hướng đến người khác (Ma-thi-ơ 5:27-28) thì nên tránh.

(c) Trường phái tự do (ít phổ biến): Nếu không kèm dục vọng hướng đến người khác và không gây nghiện, thì không là phạm tội. Vì Thánh Kinh không có lệnh cấm trực tiếp.

Dưới đây là quan điểm của tôi về sự thủ dâm và sự kết hôn:

1. Thường thì hành động thủ dâm liên kết với trí tưởng tượng về hình ảnh của một ai đó. Như vậy, đó là sự phạm tà dâm trong tư tưởng (Ma-thi-ơ 5:27-28).

Nếu thủ dâm vì đọc/xem truyện/phim/hình ảnh khiêu dâm hay tưởng tượng mình đang quan hệ tình dục với một ai đó thì là phạm tà dâm. Ngay cả hành động đọc/xem đó đã là phạm tà dâm.

2. Tôi đồng ý với trường phái (b) và (c) là nếu sự thủ dâm không dính dáng đến hình ảnh của người khác và không gây nghiện thì không phải là phạm tà dâm.

3. Nếu vợ chồng, vì lý do sức khỏe, không thể quan hệ tình dục bình thường thì vợ chồng có thể thủ dâm cho nhau để giúp cho vợ/chồng của mình không phạm tà dâm (ít nhất là phạm tà dâm trong tư tưởng).

4. Nhu cầu tình dục là do Chúa ban cho các sinh vật, vì thế, đó không phải là sự xấu hổ khi có nhu cầu. Vấn đề là nhu cầu phải được thỏa mãn cách chính đáng. Sự thỏa mãn tình dục nên là giữa hai vợ chồng:

“Nhưng để tránh sự tà dâm thì mỗi người đàn ông hãy có vợ cho mình; và mỗi người đàn bà hãy có chồng cho mình!” (I Cô-rinh-tô 7:2).

Tuy nhiên, có trường hợp muốn kết hôn mà chưa có ai chấp nhận kết hôn với mình thì sự thủ dâm mà không dính dáng đến hình ảnh của người khác và không gây nghiện là điều có thể chấp nhận. Còn hơn là phạm tà dâm (tìm thỏa mãn qua người làm nghề mãi dâm) như Giu-đa.

5. Người lớn tuổi mà có nhu cầu tình dục cũng không có gì để phải xấu hổ.

Sa-ra qua đời năm 127 tuổi. Áp-ra-ham lớn hơn Sa-ra 10 tuổi. Vậy, sau khi Áp-ra-ham được 137 tuổi ông vẫn cưới thêm vợ là Kê-tu-ra và sinh thêm 6 người con nữa (Sáng Thế Ký 25:1-2).

Chắc chắn là Kê-tu-ra chỉ đáng tuổi con cháu của Áp-ra-ham, vì bà phải ở trong lứa tuổi có thể sinh con.

6. Hôn nhân không phân biệt tuổi tác, chỉ cần hai người đều ở tuổi trưởng thành và đồng ý kết hôn với nhau.

7. Tôi mong ước con dân Chúa độc thân trong Hội Thánh kết hôn với nhau để tránh phạm tà dâm.

8. Cho dù ngày Đấng Christ đến đã rất gần nhưng nếu ai muốn kết hôn thì cũng nên kết hôn. Vì hôn nhân cũng là sự ban cho của Thiên Chúa. Thực tế là mệnh lệnh của Thiên Chúa.

9. Sứ Đồ Phao-lô có viết là ông muốn mọi người ở độc thân như ông (I Cô-rinh-tô 7:7-8). Nhưng ông cũng nhận biết sự ban cho và tiếng gọi của Chúa đối với mỗi người khác nhau.

10. Không cần có tình yêu nam nữ để kết hôn. Là con dân Chúa, chúng ta đã có tình yêu của Chúa kết nối chúng ta. Sau hôn nhân, tình yêu nam nữ sẽ đến.

Khi I-sác cưới vợ, ông và Rê-bê-ca chưa hề biết mặt nhau.

Huỳnh Christian Timothy 
02/03/2026