Thơ Dài Về Nô-ê

13 views

Thơ Dài Về Nô-ê

Loài người sinh sản thêm nhcho
Càng thêm tội lỗi, thêm điều nhuốc nhơ
Chúa thì yêu họ vô bờ
Và muốn họ cũng từng giờ yêu nhau

Nên Ngài thật rất buồn đau
Khi thấy họ chẳng yêu nhau chút nào
Lòng Ngài đau xót làm sao
Khi nhìn tội lỗi chất cao đến trời

Ngài quyết làm sạch lại nơi
Ngài đã sáng tạo từ thời xa xưa
Bằng cách làm một trận mưa
Dùng lụt giết hết không chừa loài chi
sống trên mặt đất: loài đi, loài trườn,
loài sải cánh dưới ánh dương.
Ngài hủy diệt hết dù thương rất nhiều.

Nô-ê được Chúa rất yêu
Vì sống công chính, làm điều đáng khen.
Ông sinh: Gia-phết, Cham, Sem
Dạy con nếp sống đáng khen như mình.

Trước cơn hủy diệt thình lình
Ngài đã báo trước sự tình cho ông
Để cứu con cái vợ chồng
Và giữ nòi giống thú đồng, chim muông
Để ông rao giảng ngàn phương
Cho muôn người biết con đường ăn năn
Để họ được Chúa dắt chăn
Chăm sóc, nuôi dưỡng những năm tháng mình

Lời Ngài ông nhớ như in
Từng điều Ngài dặn, giữ gìn, chẳng quên
Đóng tàu tầng dưới, giữa, trên
Có một cửa chính ở bên hông tàu
Trong ngoài trét nhựa như nhau

Nhiều phòng nhưng một cửa sổ trên tàu mà thôi
Sau khi tàu đóng xong rồi
Bỏ vào lương thực để nuôi sống mình
Cùng nuôi hết thảy sinh linh
Mà Chúa cho sống với mình mai đây

Trước Cơn Lụt Lớn bảy ngày
Khi nhân gian vẫn đang say tội tình
Chúa bảo ông với gia đình
Vào trong tàu để tránh hình phạt chung
Ngài dặn ông hãy đem cùng
Chim trời, súc vật theo từng cặp đôi

Để khi nước lụt rút rồi
Chúng lại sinh sản khắp nơi đầy tràn
Ngày Chúa hủy diệt thế gian
Có mưa trút xuống, nước tràn mọi nơi

Nước dần dâng ngập núi đồi
Hơi thở trên đất, dưới bầu trời xanh
Đều bị hủy diệt tan tành
Nhưng tàu thì vẫn an lành bình yên

Bốn mươi ngày, bốn mươi đêm
Nước tuôn ào ạt khắp miền thế gian
Rồi một cơn gió thổi ngang
Nước liền ngừng lại chẳng tràn thêm lên
Một trăm năm mươi ngày liền

Nước ngập áp đảo mọi miền ngược xuôi
Khi nước đã rút dần rồi
Tàu tấp trên núi chờ hồi đất khô
Rồi đỉnh núi cũng nhấp nhô
Sau hơn hai tháng tàu chờ trên cao

Cửa sổ đóng kín hồi nào
Đến lúc được mở đón chào trời xanh
Sau đúng bốn mươi ngày lành
Và một chú quạ tung đôi cánh mình
Tiếp đó chú bồ câu xinh
Được thả để biết tình hình nước non
Nhưng nó bay ngang bay tròn
Cũng chẳng thấy chỗ để còn đáp chân
Nên về lại chỗ náu thân

Sau bảy ngày nữa ra lần thứ hai
Lúc đậu, lúc sải cánh dài
Bay liệng qua lại buổi mai đến chiều
Lúc về chiếc mỏ xinh yêu
Cắp một chiếc lá – ấy điều báo tin
Nên Nô-ê dẫu chẳng nhìn
Vẫn biết nước đã thu mình về sông
Sau bảy ngày với nắng hồng
Chim ra lần nữa và không trở về

Hơn một tháng nữa Nô-ê
Mở mui tàu để nhìn về bốn bên
Mặt đất khô ráo bình yên
Thế nhưng ông vẫn ở yên trên tàu
Cho đến gần hai tháng sau

Ông cùng vật sống rời tàu bình an 
Bởi có lệnh Thiên Chúa ban
Ngài muốn vật sống sẽ tràn khắp nơi
Việc rời tàu đã xong rồi
Nô-ê dâng lễ như lời tạ ơn
Thiên Chúa ngửi lấy mùi thơm
Và Ngài quyết định chẳng thêm lần nào

Khiến mọi xác thịt tiêu hao
Bởi cơn hồng thủy dâng trào thế gian
Này là dấu hiệu Ngài ban
Để nhớ giao ước đến ngàn đời sau
Cầu vồng với bảy sắc màu
Ở trong mây tựa chiếc cầu đẹp xinh

Ngày xưa loài người chúng mình
Chỉ ăn rau trái để mình được no
Sau Cơn Lụt thì Chúa cho
Loài người ăn thịt để no hàng ngày

Qua chuyện Nô-ê tỏ bày
Ông yêu kính Chúa và hay vâng lời
Nên thoát nạn đó bạn ơi
Vậy mình cũng hãy vâng lời Ngài ngay
Yêu thương, giúp đỡ, cầu thay
Để mình tránh được những ngày họa tai
Và cho đến mãi lâu dài
Mình cứ được Chúa yêu hoài không thôi

Một năm mười ngày cuộc đời
Nô-ê đã sống ở nơi chiếc tàu
Ta sống trên đất bao lâu
Thật không thể biết được đâu bạn à
Biết đâu mai, mốt đi xa
Vậy nên cần giữ Lời Cha hàng ngày

Đồng Thị Nghĩa
12/04/2026

Chú thích:

(1) “Sau đúng bốn mươi ngày lành” là sau khi đã hết 40 ngày kể từ khi các đỉnh núi lộ ra, thì Nô-ê mở cửa sổ. “Bốn mươi ngày lành” là bốn mươi ngày bình thường, bởi vì mỗi một ngày bình thường của con dân Chúa đều là ngày lành.

(2) “Vẫn biết nước đã thu mình về sông” nghĩa là nước không còn tràn lên khắp nơi trên đất nữa mà chỉ còn chảy theo dòng sông, dòng suối.

(3) “Sau bảy ngày với nắng hồng”: Vì Chúa đã cho dứt mưa để cho nước rút nên những ngày đó là những ngày có nắng.